Hãy tưởng tượng thế giới không phải là một tập hợp các sự vật, mà là một mạng lưới khổng lồ những khả năng. Điểm khởi đầu cách tân của Wittgenstein so với các thầy dạy của ông, Russell và Frege, bắt đầu ở đây. Ông loại bỏ khỏi logic khái niệm 'đối tượng'—phủ định, hội, và suy diễn không còn là những thực thể siêu hình nữa. Thay vào đó, chúng là những thao tác thực hiện trên nền tảng của thực tại: các câu đơn nguyên ($p, q, r$).
Theo TLP 5, mọi mệnh đề chúng ta phát biểu đều là một hàm đúng sai của những cơ sở đơn giản này. Chúng là 'đối số đúng sai' (5.01) cung cấp nguyên liệu thô cho ngôn ngữ. Bằng cách áp dụng các thao tác logic lên tập hợp hữu hạn này, chúng ta không tạo ra 'sự thật' mới; chỉ đơn giản là phác họa mối quan hệ nội tại giữa những điều đã tồn tại.
Giới Hạn Của Ý Nghĩa
Logic của Wittgenstein là một hệ thống kín. Nếu chúng ta được cung cấp tất cả các mệnh đề đơn giản, thì thực chất chúng ta đã được trang bị bản vẽ thiết kế cho mọi câu nói có thể được phát biểu (4.51, 4.52). Dạng Chung của Mệnh đề (4.53) không phải là một định nghĩa tĩnh, mà là một biến. Nó mô tả quy tắc để xây dựng chính ngôn ngữ. Vượt ra ngoài tổng thể này chỉ còn lại sự im lặng—điều không thể nói thành lời.